Kết quả tìm kiếm cho "Rau mùi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1396
Ẩm thực của đồng bào Khmer đa dạng và phong phú, nổi tiếng với nhiều món ăn độc đáo, hấp dẫn. Ở Sóc Ven, xã Gò Quao (An Giang) có món bún cà chơi được đồng bào Khmer sáng tạo với hương vị riêng biệt, hấp dẫn thực khách gần xa.
Mùa mưa lụt ở xứ Quảng từng là mùa của những con dế cơm bò ra khỏi hang, cũng là mùa lũ trẻ theo cha ra bãi biền bắt dế. Món dế chiên giòn, bánh xèo dế cơm gợi nhớ ký ức bên bếp lửa.
Khô chuột đồng - món ăn nghe tên là lạ, nhưng với nhiều người miền Tây, đây lại là món ngon dân dã và gắn liền với những ký ức tuổi thơ của nhiều người.
Sò lông tươi từ vùng biển kết hợp với bắp chuối, rau thơm, đậu phộng và nước mắm chua ngọt tạo nên món gỏi dân dã, hài hòa giữa vị biển và sản vật quen thuộc của miền Tây.
Từ những bè nuôi trên vùng biển An Giang, hàu theo ghe vào bờ, trở thành nguyên liệu của nhiều món ăn dân dã. Sau vị ngọt, béo đặc trưng ấy là câu chuyện của những người ngày ngày bám biển, canh con nước, chăm từng dây hàu để giữ sinh kế giữa trùng khơi.
Với nhiều người, chuột đồng có thể là món ăn khiến họ e ngại. Nhưng ở miền quê, từ những con chuột bắt được ngoài đồng, người dân có thể chế biến thành nhiều món đậm đà như khìa nước dừa, xào sả ớt, xào rau răm hay nấu canh chua. Đằng sau những món ăn dân dã ấy còn là ký ức về những bữa cơm gia đình giản dị.
Mỗi mùa tựu trường, mùi giấy mới lại làm tôi nhớ má, nhớ những mùa xưa cũ. Nhớ một thời đi học bằng đôi chân lội nước, bằng những cuốn sách chuyền tay và bằng niềm hy vọng lặng lẽ của những người lớn đặt vào con cái.
Từ trái khóm chín đến củ hủ sau mùa thu hoạch, người dân vùng trồng khóm ở An Giang tận dụng sản vật quen thuộc để chế biến nhiều món ăn. Vị chua ngọt của trái khóm và độ giòn, hơi đắng của củ hủ tạo nên những hương vị riêng trong bữa cơm quê.
Phở chay vừa được Taste Atlas xếp vào danh sách 100 món chay ngon nhất châu Á. Đây cũng là món ăn Việt Nam duy nhất xuất hiện trong bảng xếp hạng lần này.
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.